Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Bài viết đầu xuân!


 Năm nay mùng hai tết mình về Huế thăm ba mẹ và thắp hương cho ông bà .Một mình chạy xe hơn 100 cây số nghe buồn ngủ quá ,mình rè rè lên đường bến xe kiếm ai đó đi chung có người nói chuyện cho vui đỡ buồn ngủ .Gặp ai đứng bên đường chờ xe mình cũng hỏi ,có người mỉm cười cảm ơn không đi ,có người nhìn mình như người từ cõi nào mới xuống ,có người nhìn bộ dạng của mình thấy nghi nghi sợ là cướp .He he kiếm người đi chung cũng khó ghê ha ,thôi đành đi một mình vậy .
 Qua khỏi hầm Hải Vân khá xa mình bắt kịp một tốp người cùng đi Huế ,mình nhăn răng cười bắt chuyện ,mọi người thông cảm cái thân cô đơn một mình của tui nên cũng lịch sự trả lời đầu năm cho vui .Chạy được một hồi ,mọi người thấy tui chạy xe cũng tạm tạm ,đàng hoàng không lạng lách đánh võng ,nên ngõ ý nhờ tui chở bớt một người vì xe anh ấy chở một lúc bốn người .Tui vui vẻ đồng ý ,vậy là tui chở bớt giúp họ một cậu nhóc hơn 10 tuổi .Thằng nhóc nhà tui cũng 12 tuổi rồi cũng đòi về Huế thăm ông bà mà tui đâu có chở theo ,tui nói với bà xã là nó hay ngủ gục nguy hiểm .Nói cho có lý do vậy thôi ,ý tui là bà xã không đi được tui đi một mình ra ngoài đó tung tăng hẹn hò cho thoải mái không lo có người về mét lại với BX.
 Về Huế việc đầu tiên là đi quanh một vòng thắp hương cho ông bà nội ngoại (tui có hiếu với ông bà để ông bà phò hộ làm ăn đó).



   Việc thứ hai là đi thăm làng xóm láng giềng (vụ này là do tui ở xa ,sống có tình với láng giềng để khi ở nhà ba mẹ tui tối lửa tắt đèn còn nhờ làng xóm).                                                                                                                                                                                                                                                                                                Việc thứ ba là alo cho cô bạn cũ để đi cafe ,bọn tui từ nhỏ lớn lên cùng nhau ,cùng học một trường cho đến lớn ,cô ấy lúc nào cũng hiền ơi là hiền ,nhưng xinh đẹp một cách nguy hiểm!
 Chiều ngày mùng 3 tui quay về lại Đà Nẵng ,qua hầm ra đến đường Nguyễn Tất Thành được một đoạn, thì xe tui gặp đinh xì lốp ,ui trùi ui.Trời thì sắp tối ,không biết mới đầu năm có ai vá xe dùm tui không nữa,tui hì hục cuối xuống nhổ đinh ra và nổ máy dắt xe tìm nơi vá lốp.Đến giờ tui mới cảm nhận được cái xe của tui nặng đến mức nào..Đẩy xe được vài trăm mét thì tui gặp được quý nhân ,có hai cô cậu còn trẻ kêu :Chú ới vào trong kia có người đang vá xe đó!Cảm ơn hai bạn trẻ!
 Năm mới ,Thuyhung xin chúc anh chị em bạn bè được nhiều sức khỏe,ra đường luôn gặp điều lành ,mua bán may mắn ,công việc thành công để tết tới tui tìm qua nhà
xin lì xì!

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Bản nhạc này em có thích không!

   Đầu năm 2013 chính quyền thành phố Đà Nẵng mở chiến dịch gom những anh chồng làm biếng ,hay than thở ,cưới vợ xong là sinh đủ thứ tật xấu!
   Chiều hôm qua ,tui vừa cho con bé bú sữa và ru cho bé ngủ xong thì ra trước nhà bắt ghế ngồi uống cafe một mình!Đang ngồi mơ mộng thả hồn nhớ lại người xưa người nay lại còn tính chuyện làm thơ nữa .Bất ngờ đội đặc nhiệm thu gom NHỮNG_ANH_CHỒNG_HƯ_HỎNG ập đến ,bắt tui đưa llen xe chuyển về trụ sở hội phụ nữ thành phố.Đến nơi tui bị nhốt chung với những anh bị bắt trước đó đang chờ đến lượt đưa lên thẩm vấn và cải tạo lại đầu óc NHỮNG_ANH_CHỒNG_HƯ_HỎNG .Tui lân la bắt chuyện với mấy ổng thì biết được tội trạng của họ :Có anh vì công việc bận quá quên mất ngày kỉ niệm lần nắm tay đầu tiên với người vợ ,có anh thì theo bạn bè nhậu nhẹt quên nấu cơm ,anh thì sáng nào cũng ngủ nướng để vợ tự đưa con đến trường..............ôi thôi đủ thứ tội trạng.Đến lúc mấy ổng hỏi tui vì sao bị đưa đến đây tui lúng túng gãi đầu không biết nói sao đành nhăn răng :- Tui đủ mấy tội mà mấy ông vừa kể ra ,chuyến này chắc tui bị cải tạo tư tưởng dài dài đây.


   Thực ra cái tội lớn nhất của tui là đầu óc có vấn đề ,hay mơ mộng đâu đâu ,hay nghĩ đến những cô gái tui quen biết ,hoặc những người tui gặp trên đường đi ,thậm chí trên phin ảnh hay truyện tranh nữa.
Đến lượt tui bị kêu lên thẩm vấn ,ngồi trước mặt tui là một phụ nữ ,tui cố nặn ra một nụ cười thiệt tươi .
   Ầm ...ầm ông làm cái chi mà vừa ngủ vừa cười zậy hả? Tui dụi mắt ,thì ra là giấc mơ .Lúc này tui đang nghỉ trưa đang caìe với bạn thì ngủ quên lúc nào không hay .Hú Hồn ,chỉ là giấc mơ!
   Thực ra những người đàn ông đã có vợ cần có lúc nhìn lại mình và lắng nghe suy nghĩ của người bên cạnh .
Đây là những câu thơ mà tui đọc đươc bên nhà Hoa Quỳnh (http://www.blogger.com/profile/14695632922470285059 ) nè :
       Bỗng dưng em thèm được khóc
       Bỗng dưng muốn được dỗ dành
       Bỗng dưng cứ thèm được hỏi
       Bản nhạc này em có thích không..

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Chàng trai mùa xuân của mẹ.


   Đây là bài viết của một phụ nữ mà tui quen ,tui xin đưa vào đây để mọi người cùng chia sẽ !
   Vậy là cái blog này sắp ko còn nữa rối con yêu . Mẹ muốn viết thật nhiều muốn nói thật nhiều , muốn chia sẽ thật nhiều,... bỗng thấy trơ trọi trống vắng , thấy thương những cái đã có , Con Yêu , Mẹ ko biết nên thế nào ngày mai , ngày hôm nay rất khó khăn rất bế tắc , Mẹ bàng hoàng trước mọi việc bắt đầu là yahoo đóng cửa blog , tiếp là việc bố con liên lạc với mẹ con mình mẹ vui mẹ buồn mẹ thấy hụt hẫng khi bố đề nghị sự có mặt của bố trong cuộc sống của mẹ con mình , mẹ phải thế nào mới phải đây Cún con ơi mẹ thực sự bối rối lắm . Con sẽ có thêm một người yêu thương con như mẹ , sẽ có thêm một sự chở che , con sẽ lớn lên như những đứa trẻ cùng trang lứa khác , ... nhưng Gia đình của bố có chấp nhận mẹ con mình như bố nói không ? , cuộc sống của bố sẽ bị xáo trộn hết nếu gia đình bố biết sự có mặt của con và mẹ thì tất cả mọi cố gắng của bố và mẹ sẽ không còn . Bố sẽ khó xử lắm , và gia đình bố sẽ chịu nhiều điều không hay ..... và còn .... Mẹ đã thấy một mình mẹ là đủ rối , mẹ chịu đựng hết mọi thứ và giờ đã qua đi rồi nhưng sao vẫn còn những ánh nhìn kỳ thị dành cho mẹ , Mẹ sợ con của mẹ sẽ có cảm giác như mẹ bây giờ .... Mẹ phải thế nào mới đúng đây con?1135.jpg